Rating: 2 votes, 1.50 average.

Trong bài thơ “Ngồi buồn nhớ mẹ ta xưa” - Nguyễn Duy viết:

Đăng ngày 31-05-2011 lúc 04:26 PM bởi hoatuongvy96
Từ thuë mẹ Âu Cơ sinh ra bọc trăm trứng, t×nh mÉu tö của người Việt Nam đã được huyền thoại hoá! Đời sau, Nguyn Duy đề cập đếnt×nh cảm này còng đằm thắm, tha thiết biết bao nhiêu:
“Ta đi trọn kiếp con người

Vẫn không đi hết mấy lời mẹ ru”

Câu thơ gợi trong lòng ta nhngsuy nghÜ sâu sắc, thÊm thÝavề tình mẫu tử trong cuộc đời.

Vốn có âm điệu nhẹ nhàng, êm ái, nhưng không chỉ để dỗ dành trẻ ngủ ngoan, lời ru còn là sự thể hiện tấm lòng, tình cảm của người cất lên tiếng hát. Vì thế, "lời mẹ ru" cũng là lời thương yêu: "Ru con, con ngủ cho ngoan..."; lời mong ước: "Ước gì mẹ có mười tay..., lời nhắn nhủ - nhiều nhất là những lời nhắn nhủ về đạo làm người "Cá không ăn mắm cá ươn...", về những cạm bẫy hiểm nguy nên tránh "sông sâu chớ lội đò đầy chớ sang...". "§i trọn kiếp con người”là sèng hết một đời trong cõi thế gian. "Không đi hết mấy lời mẹ ru” là không thấy hết, không hiểu hết, dùng không hết những gì mẹ chuẩn bị cho con qua lời ru ấy.
Rõ ràng, câu thơ của Nguyễn Duy vừa khẳng định ý nghĩa của lời hát ru vừa cho thấy tình yêu con vô bờ của mẹ.

Thật vậy, sữa nuôi phần xác, hát cho phần hồn - triết lý Nguyễn Duy gửi gắm trong hai câu thơ được Chế lan Viên chia sẻ:

“Trong lêi ru cña mÑ thÊm h¬i xu©n”

“H¬i xu©n” lµ Èn dô chØ cuéc ®êi rÊt ®Ñp, thiªn nhiªn t¹o vËt ®ang ph¸t triÓn sinh thµnh. Lêi ru mang theo “h¬i xu©n” nghÜa lµ mang theo c¸i Êm ¸p, th¬m lµnh, trÎ trung, t­¬i t¾n cña sù sèng ®ang lªn. Con bÐ th¬ cã thÓ ch­a hiÓu ý nghÜa lêi h¸t nh­ng vÉn cÇn biÕt bao ®­îc vç vÒ trong ©m ®iÖu dÞu dµng cña tiÕng ru hêi ®Ó ®ãn nhËn b»ng trùc gi¸c tình yªu vµ sù chë che cña mÑ. Theo ta m·i trªn c¸c chÆng ®­êng ®êi; nhắc nhủ ta khi này, cổ vũ ta khi khác; chẳng phảilêi mÑ ru còng lµ dßng s÷a ngät, nu«i d­ìng t©m hån con?
Bên cạnh ý nghĩa của lời hát ru là tình mẹ bao la không bến bờ. Biểu hiện của tình mẫu tử đa dạng, phong phú, song đều hướng tới cái đích cuối cùng là cho con, vì con "Quản gì một nắng hai sương/ Quản gì gió bụi trên đường con ơi”. Yªu con, mÑ ch¨m cho con lín lªn c¶ vÒ thÓ chÊt, t©m hån. Yªu con, mÑ m¬ cho con mét t­¬ng lai t­¬i s¸ng, r¹ng ngêi. Yªu con, mÑ lu«n ë bªn con, h­íng vÒ con trong suèt cuéc ®êi víi tÊt c¶ niÒm nhí th­¬ng, lo ©u, cÇu ­íc. Yêu con, mẹ ©u yÕm, vç vÒ; chë che, bao bäc. Yªu con, mÑ muèn con ®­îc h­ëng trän vÑn sù b×nh an, nguyªn khiÕt...Hãy nghe nhân vật trữ tình trong bài thơ «Con cò» của Chế Lan Viên tâm sự :

«Cò một mình cò phải kiếm lấy ăn


Con có mẹ con chơi rồi lại ngủ »

Trong cuéc m­u sinh sím khuya vÊt v¶, hiÓm nguy ®Õn tõ mu«n lèi, r×nh rËp, bÊt ngê. Nh­ng mÆc kÖ gi«ng b·o, “con cã mÑ con ch¬i råi l¹i ngñ”. MÑ che ch¾n mäi bÒ. MÑ ch¨m chót yªu th­¬ng ®Ó con sèng yªn vui, h¹nh phóc, hån nhiªn, v« t­, kh«ng lo ©u, phiÒn muén. Người mẹ” của Huy Gô bán răng, bán tóc nuôi con. Người mẹ” của An – đec – xen lấy đôi mắt làm lộ phí” trên hành trình tìm con. Còn người mẹcon cò” của dân gian thì sẵn lòng hi sinh cả tính mạng, lúc chết vẫn nghĩ đến con.Mẹ yêu con vô điều kiện, không đòi hỏi đáp đền. Vì sao? Vì con là của mẹ sinh ra; con lµ “mÆt trêi” mang l¹i h¬i Êm vµ søc sèng trÎ trung cho mẹ; con lµ tÊt c¶ buån vui yªu ghÐt; con lµ lÏ sèng ®Ó sinh tån!T×nh th­¬ng cña mÑ kh«ng bê, kh«ng bÕn. §ã lµ ch©n lý cuéc ®êi nµy, lµ quy luËt cã tÝnh bÒn v÷ng cña t×nh c¶m

Hai câu thơ của Nguyễn Duy khiến ta nghĩ đến vai trò quan trọng của mẹ và sự kì diệu, thiêng liêng của tình mẫu tử. Ngạn ngữ Pháp có câu rất hay: “Người ta chỉ bắt đầu già nua kể từ khi mồ côi mẹ”, còn người Việt thì nói: “mồ côi mẹ liếm lá dọc đường”. “Phúc đức tại mẫu” - mẹ là cái gốc thiện, cảnh giới con trước bờ vực của lầm lỡ và tội ác. Mẹ là núi đợi - con từ mẹ đi ra, lòng mẹ rộng là chốn tìm về. Hạnh phúc không ở thiên đường xa xôi, hạnh phúc là được về bên mẹ. Thế nên, bé Hồng giữa sa mạc khô héo tình người đã vô biên nỗi ứơc thèm được sống trong tình mẹ để thỏa cơn khát nhớ mong và thêm nghị lực đi tới trên đường đời nhiều nỗi thương đau. Khi ở trong lòng mẹ, được quấn bọc trong tình mẹ, Hồng quên hết mọi tủi hờn, bất hạnh. “Không mảy may nghĩ ngợi điều gì nữa”, xung quanh em chỉ toàn là ánh sáng, sắc màu, hương thơm…Chẳng phải đó sao, tình mẫu tử xoa dịu nỗi đau; làm hồi sinh và bừng tươi sự sống!
Vậy mà, một vài khi ta vẫn vừa xót xa vừa phẫn nộ nghe kể về những đứa con bạc lòng xua đuổi, ghẻ lạnh cả mẹ đẻ: đưa mẹ vào nhà dưỡng lão; coi mẹ không bằng ôsin, con ở trong nhà; chi li, nghiệt ngã với mẹ từ đồng quà, tấm bánh. Chuyện đau lòng hơn cũng có…
Thượng đế không thể ở bên cạnh tất cả chúng ta nên Người ban cho mỗi chúng ta một bà mẹ. Bởi vậy, bất cứ ai trên đời này cũng có mẹ để thương kính, thờ phụng, đáp đền. Từ thời chưa có chữ, ông cha ta đã răn dạy: “Một lòng thờ mẹ, kính cha…”. Chúng ta phải làm gì đừng để lòng mẹ tủi…
Hãy tri ân cả với những người mẹ Việt Nam Anh Hùng “Nước mắt không còn để khóc những đứa con…” bởi hiểu tình yêu của mẹ ta sẽ tận thấu nỗi đau, tận thấu sự hi sinh và hàm ơn các mẹ.
Và mai này, hãy chia sớt cả tình mẫu tử thiêng liêng cho những bé em thiệt thòi, bạn nhé – như bé Thiện Nhân. Nếu bạn chưa từng nghe nói về em và người mẹ có tấm lòng bồ tát Mai Anh xin vào google và gõ “Nhật ký chú lính chì”!
Cuối cùng, xin cảm ơn Nguyễn Duy vì câu thơ của ông khiến ta có phút giây nhìn lại!
Total Comments 0

Comments

 

Bây giờ là 11:11 AM. Theo múi giờ GMT +7.