PDA

View Full Version : HAPPY MOTHER 'S DAY!!!! CON IU MẸ


meoma96
10-05-2009, 12:53 PM
sau đây sữa xin giới thịu với mấy anh chị trong 2T về mấy bài văn về mẹ của pe sưa nha!!!! ko hay cho mấy có jì xin mấy anh chị góp ý!!!!
''Vòng quay mẫu tử''
Khi tôi còn bé thì bà của tôi đã già rồi, nhưng vì căn bệnh ngặt nghèo khiến bà trông lụm cụm hơn tuổi thật. Mỗi buổi tối, mẹ tôi thường đi đứng rất khẽ khàng vì sợ bà giật mình thức giấc. Dù chưa bao giờ mẹ nói ra, nhưng trông thấy mẹ như thế nên khi làm gì, hay đi đâu ngang qua phòng bà tôi cũng rón rén như con mèo con vậy. Một đêm tôi chợt “phát hiện” ra một điều…


- Chân mẹ vẫn còn lạnh, để con xoa thêm chút dầu nhé…

- Thôi đủ rồi con hãy về nghỉ đi…

- Đã lâu rồi không được nằm cạnh mẹ… hay là hôm nay con ngủ ở đây mẹ nhé…

- Già cái đầu rồi mà còn… để con bé ngủ một mình mẹ không yên tâm…

- Nhưng mẹ đang không khỏe…để mẹ ngủ một mình con không yên tâm…

- Mẹ có làm sao đâu nào. Ờ,… mà khoan… con hãy nằm bên cạnh mẹ một lát… đã lâu lắm rồi…

Với tâm trí của một đứa trẻ thơ, khi ấy tôi lại thấy mẹ mình thật lạ vì giống như bà vừa nói khi nãy “mẹ lớn rồi mà sao còn muốn làm một đứa bé như tôi nhỉ”. Và hình ảnh mẹ nằm cạnh bà cứ thức mãi trong tâm hồn tôi theo năm tháng. Sự không hiểu “vì sao mẹ lớn rồi mà…” tưởng chừng sẽ lùi vào dĩ vãng, cho đến một ngày…

Mưa như trút nước, gió giật từng cơn, tôi vừa bước chân ra cửa định khép lại nhưng cảm thấy không yên lòng nên quay vào:

- Thôi!… mưa to gió lớn như thế này nếu mẹ cần gì, có gọi con cũng chẳng thể nào nghe được, hay là hôm nay con ngủ đây với mẹ vậy!

- Khuya rồi… con đi ngủ đi - mẹ khoát tay.

- Nhưng hôm nay con muốn nằm đây với mẹ à… - tôi cười nheo mắt nhìn mẹ.

- Vậy… con hãy nằm đây với mẹ! - mẹ yếu ớt chỉ xuống giường cánh tay khó nhọc với chai nước biển lắc lư trên đầu.

- Con nói vậy thôi chứ mẹ đang đau mà! - tôi lắc đầu.

- Mẹ không sao mà… còn nhớ khi sinh con ra mẹ đau đớn gấp trăm lần như thế này, nhưng khi bác sĩ đặt con nằm cạnh mẹ thì không hạnh phúc nào bằng…

Tôi hiểu điều mẹ vừa nói là sự thật, vì hạnh phúc của những người mẹ chỉ đơn giản có thế. Và tôi nhẹ nhàng ngã mình nằm xuống.

Tôi cứ nằm ngủ cạnh mẹ như vậy, đến lúc giật mình, trời đã hừng đông. Bỗng, tôi nhìn cái chăn rơi xuống dưới chân với vẻ khó hiểu, mẹ bật cười bảo:

- Tối qua bé Ti sợ con lạnh nên đắp chăn cho con đấy. Con bé thế mà ngoan quá.

Thì ra là bé con của tôi. Một hình ảnh đẹp được lặp lại trong ánh mắt con thơ với vô vàn cảm xúc. Dù có thể tôi sẽ chờ đợi mỏi mòn cho đến một ngày được nghe con nói “mẹ ơi… con muốn nằm cạnh mẹ”. Niềm hạnh phúc ôm con vào lòng lúc tuổi xế chiều chỉ có những người mẹ già mới thấu hiểu. Và mong sao vẫn còn có những người con chia sẻ với mẹ nỗi niềm này.
-------------------------------
''Lòng mẹ''
Nhà chúng tôi trước đây nghèo lắm, nằm sâu hút ở giữa đồng. Má đầu tắt mặt tối suốt ngày vẫn không lo đủ cho đàn con 11 đứa. Anh em chúng tôi lớn lên trong thiếu thốn mọi bề, chưa từng biết đến manh áo mới, gần như đứa nào cũng suy dinh dưỡng. Để bù đắp cho đám con tội nghiệp, sau mỗi buổi đi ruộng về, má lại lặn lội ra rẫy kiếm mía lau, chùm ruột, bình bát dây hay một thứ trái cây dại nào đó làm quà.

Hôm nào hên thì có thêm xâu cua, rắn mối hoặc trứng cà cuống. Buổi tối, cả đám vây quần bên má nghe kể chuyện đời xưa, học cách bện thừng, đan giỏ, vá áo…

Má tôi không biết nhiều chữ, nhưng cách má cư xử với xóm giềng, ông bà đã dạy cho anh em chúng tôi những bài học quý hơn muôn ngàn quyển sách. Má thường nói: “Ở đời phải sống có nghĩa có nhân mới nên người được các con à”. Từ câu nói này chúng tôi luôn là những đứa trẻ ngoan hiền, hiếu thảo, là niềm tự hào của má. Các anh chị lớn lên tới tuổi dựng vợ gả chồng, má càng khổ tâm hơn. Nhà nghèo, đã mấy lượt má chuẩn bị cặp rượu đi hỏi vợ cho anh Hai rồi tần ngần quay vào nhà khóc, bởi gạo cho con còn chạy ăn từng bữa, lấy đâu ra tiền làm đám cưới. Thấy anh Hai buồn, má chịu không nổi đã cắn răng qua thẳng nhà đàng gái thưa chuyện. Cảm động trước tấm lòng của má, nhà gái không đòi hỏi lễ vật, tự đứng ra tổ chức bữa tiệc đơn sơ tiễn con gái về nhà chồng. Đến lượt các anh sau má cũng đón dâu về bằng tình thương và những giọt nước mắt tủi hờn, vui sướng.

Cho đến đám con gái thì má không yên tâm cho con đi mình không, má đã cố gắng chạy vạy cho mỗi đứa một chỉ vàng. Má sợ nơi xứ lạ quê người lỡ có chuyện gì con má không biết trông cậy vào đâu. Tính má hay lo xa là thế. Suốt cả cuộc đời này, dù có đói nghèo đến đâu chị em tôi cũng không ai bán đi chỉ vàng ấy. Bởi đó là sự hiện diện tình thương của má, là những giọt mồ hôi má nhọc nhằn đổ trên đồng sau đám cưới để trả nợ cho người ta.

Bốn chị em tôi ai cũng có chồng xa, ít có dịp về thăm má. Vậy mà, nghe đứa nào đau ốm, sinh nở là má lặn lội đường xa xuống nuôi. Hồi chị Bảy sinh khó, má đã ở gần 3 tháng trời lo cho cháu ngoại có da có thịt mới yên tâm về, bỏ ngoài tai những lời bóng gió xa xôi của bà sui khó tính. Rồi anh chị Bảy có chuyện lục đục, má lại giang tay đón con cháu trong ngôi nhà tranh của mình, tấm lưng còng lại tiếp tục phơi nắng, phơi mưa giữa đồng. Cứ thế má hết lo cho đứa con này lại đến đứa con khác, không ngơi nghỉ…

Riêng tôi, đứa con út được má thương nhiều nhất nhưng cũng ngỗ nghịch nhất, sau nhiều vấp ngã đau thương mới thấm thía tình má bao la biển trời. Tôi đã cãi má đi lấy một người mà bằng con mắt tinh đời, má đã biết ngay không tốt. Người ta khi yêu thường mù quáng, tôi đã bất chấp tất cả để theo người ấy với mơ ước sẽ có một gia đình hạnh phúc, đủ đầy. Khi tôi có bầu 7 tháng thì hắn ra đi cùng toàn bộ số tiền vợ chồng dành dụm suốt 2 năm trời.

Tôi không dám về nhà, ráng đi rửa chén thuê để dành tiền sinh con, tối nằm đại dưới sàn quán phở ngủ để khỏi phải thuê nhà. Tôi sống cùng cực, nhục nhã, không dám gặp người quen. Khi trở dạ vào bệnh viện tôi đã tính tất cả, sinh xong tôi sẽ cho con, sau đó mới về gặp má để tạ tội rồi…chết. Trong lúc tôi tuyệt vọng rã rời thì má xuất hiện. Má nói má đã biết tất cả, đừng nói gì thêm nữa, lo sinh con cho khỏe rồi về với má.

Vậy đó, anh em chúng tôi mang tiếng là thương má nhưng lại làm khổ má không ít. Dù vậy, chưa bao giờ má mắng mỏ, nặng lời với đứa nào, chỉ nhẫn nhịn và chịu đựng. Trong ngày mừng thọ của má, không hẹn mà cả 11 anh em chúng tôi đều có chung một ước nguyện: Nếu còn có kiếp sau xin cầu mong được tiếp tục làm con của má.
--------------------------
''Mẹ tôi''
Đứa con trai bé bỏng ré lên rồi im bặt. Tôi giật mình thức dậy. Đã quá nữa đêm! Vậy mà mẹ tôi vẫn ngồi đó ru con tôi ngủ. Đã hơn một tháng nay, đêm nào mẹ cũng ngồi ru con tôi như thế. Mẹ đã nuôi bốn chị em tôi khôn lớn, giờ lại đến lúc trông cháu.

Nhìn thằng bé ngủ ngon lành trong lòng mẹ tôi, dòng hoài niệm đưa tôi về với một kỷ niệm buồn cười ngày tôi còn nhỏ. Lần ấy, sau giờ học, tôi không về nhà mà đến nhà bạn chơi. Cả nhà đổ xô đi tìm tôi. Mãi đến chiều tôi mới về, bực quá mẹ đánh tôi năm roi vì tội đi chơi không xin phép. Tối hôm ấy, tôi lấy mấy cái quần áo cho vào giỏ và rủ nhỏ em kế chui vào kẹt cửa trốn, đợi bố mẹ ngủ say là… bỏ nhà đi. Bị phát hiện tôi lại “được” xơi thêm một trận đòn.

Giờ nghĩ lại tôi cũng không hiểu sao lại một đứa trẻ tuổi mẫu giáo như tôi lúc ấy lại có tư tưởng “phản nghịch” đến vậy. Mẹ bảo, lúc ấy, tôi lì lắm, bị đòn nhưng cố kìm không khóc và tôi có vẻ căm ghét mẹ tột cùng. Lớn lên, khi tôi tìm được một công việc tốt, được tăng lương, bạn bè là người tôi nghĩ đến đầu tiên cho những chầu “khao” ăn mừng nhưng khi gặp va chạm hoặc thất bại trong công việc, mẹ lại là người đầu tiên an ủi, động viên để tôi có thêm nghị lực vượt qua khó khăn. Khi tôi có người yêu, nhiều đêm tôi vô tư để mẹ thức chờ cửa vì không an tâm khi tôi chưa về đến nhà bình an.Tôi hạnh phúc, choáng ngợp trong tình yêu, phớt lờ nỗi lo âu hằn sâu nơi đuôi mắt mẹ cũng như bỏ ngoài tai những lời cảnh báo, dè chừng của mẹ để rồi khi tình yêu vuột mất, đôi vai mẹ chính là nơi để tôi tựa vào, trút hết những phiền muộn, đắng cay.

Mẹ dạy tôi tha thứ để tìm lại sự bình yên trong tâm hồn và cũng từ mẹ, tôi học được những bài học quí giá ngay từ chính những thất bại của mình, tôi nhận ra rằng: dẫu cho cái mắc phải sai lầm, muôn đời nước mắt vẫn chảy xuôi! Có lẽ những đứa con như chúng ta chỉ thật sự nhận ra điều đó khi đã lớn khôn, nhất là khi chúng ta lại trở thành những người mẹ. Có quá muộn không? Và, sao nước mắt cứ phải chảy xuôi mà không được “dạy” để chảy ngược?
-------------------------------------
''Xin mẹ tha thứ''
Hơn một tuổi, tôi đã về ở với nội. Ở đó, tôi là đứa cháu duy nhất nên rất được gia đình cưng chiều. Hai năm sau ba tôi qua đời trong một tai nạn giao thông, lúc em út tôi mới hơn một tháng tuổi. Lúc đó, bà nội tiếp tục giữ tôi lại, vừa để đỡ đần cho mẹ tôi, vừa để tìm nguồn an ủi nơi giọt máu của đứa con trai yêu quý vừa ra đi.

Trong khi đó mẹ đem em kế tôi vào tận Sài Gòn tìm việc làm. Em út ở với ngoại, tôi và anh trai ở bên nội. Khi công việc ổn định, mẹ lần lượt đón từng đứa vào ở với mẹ. Riêng tôi, ông bà nội vẫn giữ lại vì bà nội cũng quen có tôi, tôi cũng quen cuộc sống gắn với ông bà.

Được ông bà nội cưng chiều và các cô chú thương yêu, tôi hồn nhiên lớn lên, quen với cuộc sống của mình và cũng không nhớ mẹ, chẳng hề có cảm giác buồn tủi vì côi cút.

Mẹ tôi làm nhân viên văn phòng. Mẹ đẹp mà ăn mặc cũng đẹp. Mỗi dịp hè tôi vào thăm mẹ, mẹ dẫn anh em tôi đi chơi sở thú, đi ăn…Đối với một đứa con nít tỉnh lẻ như tôi thì như thế là quá sướng. Tôi thấy mẹ không giống hình ảnh góa phụ trong sách giảng văn mà tôi đã học. Tôi đã không ngừng soi rọi mẹ theo hình ảnh của những phụ nữ thời đại trước trong văn học nên thấy lạ lẫm khi ông bà nội cứ viết thư an ủi mẹ và khuyên mẹ đi bước nữa. Rồi tôi ngạc nhiên thấy nhà nội xót thương (và có chút hài lòng) khi mẹ quyết định ở vậy nuôi con lúc chỉ mới vào tuổi 30.

Đất nước thống nhất, là công chức văn phòng của chế độ cũ nên mẹ phải thôi việc, tập tành buôn bán và chịu lỗ lã liên tục. Tôi vẫn ở xa và thờ ơ với những khó khăn của mẹ. Thỉnh thoảng về nhà, tôi ngạc nhiên và hờ hững thấy mẹ tôi mệt mỏi và đôi khi cáu gắt. Một cuốc xe lam từ chợ về nhà mẹ cũng không dám đi. Không biết sao tôi vẫn còn nhớ ánh mắt mẹ những lúc đó, mà đến giờ tôi mới hiểu được sự hoảng hốt, tuyệt vọng ẩn bên trong.

Lúc này tôi đã là thiếu nữ, tôi có bạn bè, trường lớp và đủ thứ chuyện vui. Rồi tôi có người yêu. Vừa học xong sư phạm là tôi lấy chồng vì muốn chia sẻ nỗi buồn của người yêu khi gia đình anh ấy phải đi xa do sinh kế. Tôi đã không hề nghĩ đến gánh nặng trên vai mẹ, không chỉ là gánh nặng áo cơm, mà còn là nỗi lo lắng và sự cô đơn trong khó khăn chồng chất.

Tối hôm trước ngày cưới tôi, mẹ cứ ôm tôi mà khóc. Mẹ sợ tôi khổ. Tôi cũng khóc và chợt thấy thương mẹ. Nhưng tôi dám chắc tình thương đó của tôi chỉ bằng chút xíu so với tình thương mẹ dành cho tôi. Tôi còn mãi vui với hạnh phúc riêng của mình!

Anh chị em tôi đứa nào cũng lập gia đình sớm, sướng khổ và bận rộn với gia đình riêng nên ít gần gũi chăm sóc mẹ, đôi khi còn khiến mẹ phải khổ theo cái khổ của chúng tôi, lo theo cái lo của chúng tôi.

Rồi mẹ tôi mất sau hơn một năm bị hành hạ bởi căn bệnh nan y. Lúc đó, mẹ mới 52 tuổi. Quả tình đến tận lúc đó tôi vẫn chưa thấu hiểu thế nào là nỗi đau mất mẹ. Tôi đã sống xa mẹ quá lâu!

Ngày từng ngày, cho tới cận kề tuổi 50, qua bao thăng trầm của cuộc sống, bao lo âu sướng khổ vì con cái, dù lúc nào cũng có chồng bên cạnh, tôi mới thấy thương mẹ đến nhói lòng. Trong hạnh phúc của mình, tôi liên tưởng đến nỗi cô đơn của mẹ. Trong bình yên, ấm êm, tôi nghĩ đến hình bóng nhỏ bé lẻ loi của mẹ đầu con hẻm mỗi chiều. Có những lần thức giấc giữa đêm mưa bão, cảm giác bình yên giữa chồng con bỗng làm tôi bật khóc khi nghĩ đến mẹ.

Con đã ích kỷ và vô tâm quá phải không mẹ! Khi con đã biết thương mẹ thì mẹ đã không còn. Mẹ đã gian nan vất vả cho đến ngày nhắm mắt xuôi tay mà con chia một lần chia sẻ hay cảm thông cùng mẹ. Xin mẹ hãy tha thứ cho sự thấu hiểu muộn màn của con.
--------------------------
''Gánh hàng rong của mẹ''
Mẹ kể, nhà ngoại nghèo lắm. Con cái trong nhà cứ độ 14, 15 tuổi là phải tự kiếm sống. Các anh, chị của mẹ người làm thợ hồ, người bán hàng ăn… Riêng mẹ, mẹ chọn cho mình đôi quang gánh, theo người chị họ theo bán hàng rong.

Những gánh hàng rong thời ấy thường bán thức ăn cho gia đình và những vật dụng hàng ngày của cá nhân. Nhưng gánh hàng của mẹ chỉ bán những món ăn dành cho lứa tuổi học trò. Mẹ bảo, ngày còn được đi học, mẹ từng nhìn thấy những gánh hàng rong như thế. Mẹ thích hình ảnh học trò xúm xít bên gánh hàng, tranh nhau những quả xoài, quả ổi.

Những tưởng gánh hàng rong của mẹ sẽ chỉ còn là kỷ niệm khi mẹ lên xe hoa về nhà chồng, nhưng thời thế thay đổi bất ngờ, kinh tế gia đình chồng suy sụp. Gánh hàng lại theo mẹ tần tảo khắp nơi để phụ chồng nuôi con. Tuy nhiên, giờ gánh hàng của mẹ không còn những món ăn của tuổi học trò nữa, mà thay vào đó mẹ bán rau, bán cá, thịt. Mẹ bảo, bán những thứ đó lãi nhiều hơn.

Muốn có hàng ngon, hàng rẻ mẹ phải dạy sớm đi đến các chợ đầu mối mua hàng. Có hàng rồi lại đi hàng chục cây số để bán. Thương mẹ vất vả, tôi hỏi sao không bán hàng gần nhà, mẹ giải thích: Gần nhà có nhiều chợ, nếu mua họ ra chợ mua, mấy ai mua của gánh hàng rong.

Mẹ không chỉ buôn bán giỏi mà còn nuôi dạy con rất khéo. Tôi nấu cơm sống, mẹ không chê cười hay mắng mỏ mà ân cần giảng giải cho tôi cách canh nước, canh lửa. Lúc tắm em, tôi sơ ý để xà phòng rơi vào mắt em, mẹ vừa dỗ em vừa cầm tay tôi hướng dẫn cách gội đầu cho em. Cứ như thế, tôi trở thành cô gái đảm đang bếp núc, vén khéo việc chăm sóc các em.

Ngày đó, con gái vùng tôi ít ai được học hành đến nơi đến chốn. Tư tưởng “con gái học lắm thì cũng về nhà chồng, phục vụ chồng” đã khiến nhiều cô gái dở dang chuyện học hành. Với mẹ thì khác, mẹ luôn quan niệm: Làm người phải có trí thức mới có cuộc sống tốt đẹp. Gánh nặng học hành của tôi lại chất lên đôi vai gầy của mẹ. Mỗi lần ngồi vào bàn học, tôi lại như thấy có giọt mồ hôi của mẹ lăn theo từng con chữ. Tôi tự nhủ: phải học thật giỏi để mẹ được vui lòng.

Một ngày, gánh hàng rong của mẹ được cất vào góc nhà như một vật kỷ niệm. Sự trưởng thành của tôi đã giúp mẹ được nghỉ ngơi, thanh thản bên con, bên cháu. Nhưng không vì thế mà mẹ quên những tháng cơ cực. Mẹ vẫn thường nhắc tôi về những ngày đi bán hàng rong. Tôi hiểu, mẹ không có ý kể công hay bảo tôi phải mang ơn mẹ. Mẹ chỉ muốn tôi hiểu: đừng bao giờ quên quá khứ.

Mẹ ơi! Đứa con được mẹ nuôi dưỡng từ gánh hàng rong ngày nào, dù có thành đạt, có giàu sang vẫn luôn ghi nhớ trong lòng một điều: Tất cả những gì con có được ngày hôm nay đều do sự tần tảo, chắt chiu của mẹ mà nên. Con biết ơn mẹ rất nhiều.
---------------------
''Mẹ và những cánh chim dưới mưa''
Trên đường đón con đi học về trời bỗng đổ mưa, tôi vội vàng tấp xe vào mái hiên của một ngôi nhà nhỏ. Tôi cởi áo khoác che chắn con nhưng lòng vẫn không yên, nên luôn miệng hỏi rằng: “Con có lạnh lắm không?”. Bé lắc đầu, đôi tay ôm ghì lấy mẹ. Trên bầu trời đen kịt những cánh chim lảo đảo chao nghiêng, tôi nhìn theo ngón tay con:

- Mẹ ơi, những con chim đang bay kia sao không tìm nơi trú mưa như mẹ con mình nhỉ?

- Tại vì chim mẹ đang cố tìm con của mình! - tôi âu yếm hôn lên trán con.

- Tội nghiệp chim mẹ quá. Biết chim con ở đâu mà tìm bây giờ? Lỡ gió mưa làm chim mẹ chết thì sao?

Nhìn đôi mắt trẻ thơ lo lắng tôi thấy hình ảnh của mình ngày xưa… Mưa rất to, tôi ngồi trong lòng mẹ ngả đầu vào bầu ngực ấm tận hưởng cảm giác bình yên dịu dàng từ mẹ truyền sang. Mẹ kể cho tôi nghe câu chuyện của những cánh chim không mỏi tìm con bất kể mưa giông gió rét. Ngày đó tôi đã trách các chú chim con mãi ham chơi nên lạc đàn không biết đường về, khiến chim mẹ vì cố tìm con mà chết. Và mẹ đã bật cười khi nghe tôi quả quyết:

- Mẹ ơi, nếu con có đi đâu chơi, con sẽ cho mẹ biết để mẹ khỏi đi tìm.

- Nhưng con cũng đừng đi đâu quá xa hay làm gì để mẹ lo lắng. Vậy mới là bé ngoan.

Tôi dạ rõ to và càng ôm chặt lấy mẹ, trong lòng mong sao trời cứ mưa để tôi được ngồi hoài trong lòng mẹ.

Giờ đây khi đang ngồi che chắn cho con, tôi mới nhận ra rằng vào lúc ấy mẹ tôi đã ướt sũng và rất lạnh. Vì thương tôi, mẹ đã cố hứng hết gió mưa, còn tôi lại rất vô tình và vô tâm khi cứ thích trời mưa. Thấy bé con im lặng suy tư, tôi bật cười và trêu:

- Mẹ biết con đang nghĩ gì! Có phải con mong mưa đừng tạnh để mẹ luôn ở bên con?

- Không, con ước gì ngay bây giờ có cái áo mưa để che cho mẹ đỡ lạnh.

- Sao con biết mẹ lạnh?

- Vì con cố ôm chặt lấy mẹ, nhưng con cảm thấy mẹ vẫn còn run. Mẹ đang lạnh lắm phải không? Con thương mẹ quá.

Ôm con vào lòng, nước mưa lẫn vào nước mắt. Đây là lần đầu tiên trong đời làm mẹ, tôi đã đoán sai ý của con, nhưng thật tâm tôi lại vô cùng sung sướng và hạnh phúc khi nghe con nói lời yêu thương.
-------------------------------------
THƠ CON TẶNG MẸ YÊU
Thời xưa năm tháng khó khăn,
Mẹ tôi chịu khó, siêng năng kiếm tiền,
Nuôi con gian khổ triền miên,
Mẹ tôi một dạ, trung kiên miệt mài,
Mẹ lo cơm nước sớm mai,
Cho đàn con nhỏ có ngày vui tươi...
Khổ đau, mẹ cũng ráng cười,
Cho tôi có được, cuộc đời bình an,
Xuân sang mai nở rộ vàng,
Mẹ mong tôi được an khang trong đời,
Ngàn sao lóng lánh trên trời,
Tình yêu của mẹ sáng ngời còn hơn!

Thời nay mẹ cũng chẳng sờn,
Kiên tâm dạy dỗ, cho tôi hơn người...
Bảy mươi... tuổi cuối cuộc đời,
Tâm người vẫn sáng, tình người bao la...
Mắt người tuy đã mờ nhòa,
Sức người suy giảm, nhưng mà bình an!

Cầu xin Thánh Chúa Thiên Đàng,
Ở cùng với mẹ, ủi an tinh thần,
Ban cho mẹ có Linh Ân,
Từ Ngài hằng hữu, cho thân khoẻ hoài...
Ước mong mẹ sống lâu dài,
Cho con với mẹ thêm ngày bên nhau...

-----------------------------------------------------------

hoc_voi_hanh
10-05-2009, 12:58 PM
tớ thì ghét mẹ vì mẹ nấu ăn ko = bố
hay xem ti vi đêm khuya chả ai ngủ được.
còn chả bao giờ nghe xem bố nói gì nấu gì ăn gì
chán

meoma96
10-05-2009, 06:12 PM
:2T-bunny-(21):tội bạn wá!! đúk là bùn cho bạn!! :2T-bunny-(21):